
Mình nhớ hồi còn bé xíu, về quê chơi, nhà bà nội còn là nhà ba gian, cột gỗ nền đất nện, bước vào lúc nào cũng có mùi đất ẩm ẩm ngái ngái, nhưng mùa hè thì mát tuyệt vời. Xung quanh nhà lại nhiều cây cối, chim chóc cũng nhiều. Hồi đấy làm gì có quạt điện đâu, toàn dùng quạt nan thôi, thế mà chẳng nóng bức gì cả. Có những hôm nằm ngủ trưa trên chiếc phản kê cạnh cửa sổ, mở mắt ra sẽ nhìn thấy nắng lấp loáng lọc qua đám lá na, thấm rõ cảm giác tính từ “xanh mướt”, hoặc là “xanh trong” cũng được. Nắng lúc ấy rất mát, và dường như hữu hình, giống như nước róc rách chảy. Lại nghe thấy cả tiếng chim kêu chích chích nữa, thật là yên bình.

Giờ, nhà ba gian đã phá, bà nội cũng không còn, chỉ có cảm thức xôn xao ngày bé là đôi lúc còn sống dậy.
Bà ơi…
Giữa chuỗi ngày dài lê thê tẻ nhạt, tôi cần một khoảnh khắc giao mùa….
Chắc không ai trong chúng ta cảm thấy xa lạ với hai nhân vật này sau một thời gian dài VTV3 và VTV1 bị nhận chìm trong cơn bão phim Trung Hàn. Vậy chắc tất cả các bạn cũng đã biết, Hoà Thân được Càn Long vô cùng sủng ái, dưới một người trên muôn người, muốn gì được nấy, ngân khố trong kho còn lớn hơn ngân khố quốc gia với tổng tài sản có thể giúp Trung Quốc phát triển thêm 10 năm nữa? Nhưng mấy ai đã biết được lý do sâu xa ẩn đằng sau mối quan hệ của hai người?
TRUNG QUỐC KÝ S
TRUNG QUỐC KÝ SỰ
“Mùa hè, mùa nắng, mùa xa vắng
Hồi bạn Jin còn nhỏ, bạn ấy có ước mơ cả đời là được đi máy bay một lần cho biết. Căn bản hồi đó vé máy bay đắt ghê lắm, khứ hồi Hà Nội – Sài Gòn dễ phải 5 hay 6 triệu cơ, con nhà nghèo như bạn Jin thì chỉ biết ước mơ thôi chứ sao. Có lẽ vì thấu hiểu được tâm nguyện của bạn Jin, ngày nay, các hãng máy bay giá rẻ đua nhau mọc ra. Và cuối cùng bạn Jin đã có cơ hội thực hiện ước mơ cả đời của mình.
Search từ “vũ trường”, sẽ dễ dàng bắt gặp vô số bài báo mạng viết về chủ đề này. Đại đa số đều nhắc đến như thể đó là chốn ăn chơi thác loạn bậc nhất, nào là cắn thuốc lắc như cắn Panadol, nào là rượu mạnh đổ tràn như suối, nào là các em chân dài ngực nở ăn mặc sexy uốn lượn vòng quanh. Thật khiến độc giả phải thèm thuồng ham hố! Nhưng nhìn đi cũng phải nhìn lại, không dưng người ta bảo “nhà văn nói láo nhà báo nói điêu” đâu. Phải vào trong hang cọp rồi mới thấy hang làm quái gì có cọp! 

